Trang nhất » Chuyên mục » ĐẶC SAN "NHỜ MẸ ĐẾN VỚI CHÚA" » Phụ mục

Sống Đức Ái Năm Tân Phúc Âm Hóa qua kinh Mân Côi

Chủ nhật - 24/11/2013 09:06
Tháng Mười - Tháng Mân Côi. Chúng ta đang sống trong những ngày mà cả thế giới đang kinh hoàng về những cuộc khủng hoảng chính trị - xã hội - tôn giáo. Cả Giáo Hội và thế giới đã nỗ lực rất nhiều nhưng chưa thấy được kết quả khả quan nào. Lịch sử cho thấy rằng khi Giáo Hội và thế giới lâm nguy, đoàn con cái trong Giáo Hội thường được mời gọi đồng tâm hiệp ý dâng lên Mẹ Maria những tràng Kinh Mân Côi để khẩn xin Mẹ cùng hiệp dâng lên Lòng Chúa Thương xót, qua từ mẫu Mẹ Maria, qua quyền năng của Kinh Mân Côi, Lòng Thương Xót sẽ tuôn tràn và cứu nguy Giáo Hội và thế giới. Hơn bao giờ hết, mỗi người tín hữu chúng ta, nhất là trong suốt Tháng Mân Côi này, Giáo Hội mời gọi tất cả tín hữu chúng ta sốt sắng lần hạt để nhờ Mẹ khẩn xin Lòng Chúa Thương Xót đoái thương đến: số phận của từng người cũng như hoàn cảnh của từng gia đình, tình hình của Giáo Hội cũng như sứ vụ của Giáo Hội, và tương lai của toàn thể nhân loại cũng như nền hoà bình của thế giới.
 


-The Holy Rosary-The Joyful Mysteries  (lần chuỗi Mân Côi tiếng Anh)

tải xuống 





- Lần chuỗi Mùa Vui : Cầu cho Gia Trưởng 

tải xuống 



- Lần chuỗi Mùa Mừng : Cầu cho Hiền Mẫu 

tải xuống 



- Lần chuỗi Mùa Thương : Cầu cho con cái 

tải xuống 




------------------------------------------------------------------------------








1

1

1

1

1

1

1

1

1

1

1

1

1

1

1

SINH NHẬT ĐỨC MẸ
 
"Đức Chúa phán thế này:
... hỡi Bê-lem, từ nơi ngươi Ta sẽ cho xuất hiện một vị có sứ mạng thống lĩnh Ít-ra-en. Nguồn gốc của Người có từ thời trước, từ thuở xa xưa.... cho đến thời người sản phụ sinh con. Người sẽ dựa vào quyền lực Đức Chúa, vào uy danh Đức Chúa, Thiên Chúa của Người. Chính Người sẽ đem lại hoà bình." (Mk 5, 1-4a)
"Vì những ai Người đã biết từ trước, những ai Thiên Chúa đã tiền định,
thì Người cũng cho hưởng phúc vinh quang." (Rm 8, 29a, 30ac)
"Bà Maria, có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần... Bà sẽ sinh con trai và ông sẽ đặt tên cho con trẻ là Giêsu... Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ..., người ta sẽ gọi con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta."
(Mt 1, 18b, 21-23)
 
Con yêu của Mẹ,
Hôm nay là Sinh Nhật Mẹ, là ngày Mẹ được sinh ra lần thứ hai, bởi Thần Khí đã tái sinh nên Mẹ, để Mẹ được trở nên MẸ THIÊN CHÚA, để Mẹ được trở nên Mẹ của con, Mẹ Nhân Loại.
Con yêu của Mẹ,
Chẳng có tình yêu nào đẹp hơn Tình Mẫu Tử, cũng chẳng có tình yêu nào SÁNH ĐƯỢC với Tình Mẫu Tử, và muôn muôn đời Tình Mẫu Tử là BẤT TỬ.
Bởi đâu nơi con người xuất hiện thứ tình yêu lạ lùng này, một tình yêu vượt trên mọi tình yêu, một tình yêu bền vững, một tình yêu thầm lặng nhưng tốn không biết bao giấy mực.
Đó bởi chính HUYỀN NHIỆM từ Thiên Chúa, đã ban cho mọi người mẹ một trái tim, một trái tim chỉ biết hi sinh chịu đựng, và chấp nhận tất cả đau khổ vì các con.
Con yêu của Mẹ,
Mẹ thật diễm phúc vì đã được Thiên Chúa ban cho TRÁI TIM TÌNH YÊU ấy, một Trái Tim có thể YÊU HẾT NHÂN LOẠI, bởi vì Mẹ đã cưu mang một ĐẤNG CỨU ĐỘ là Giêsu Ki-tô, là Em-ma-nu-en, là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.
Con yêu của Mẹ,
Bởi đâu con rời xa Mẹ làm gì,
hãy ĐẾN bên Mẹ,
những khi con lo buồn
những khi con thất vọng
những khi con thất bại
những khi con bất an...
HÃY ĐẾN BÊN MẸ
Hãy để Mẹ được an ủi con
Hãy để Mẹ được xoa dịu con
Hãy để Mẹ được che chở cho con
Hãy để Mẹ được lau nước mắt cho con.
 
Bởi Mẹ là Mẹ con.
 
Như ngày xưa...
 
Ngày xưa...
Ngày Chúa Giêsu còn thơ bé
Mẹ đã ẵm bồng.
Ngày xưa...
Ngày Chúa Giêsu còn trong nôi
Mẹ đã cho bú mớm.
 
Ngày xưa...
Ngày Chúa Giêsu chịu chết
Để chuộc tội cho thiên hạ
Mẹ đã nuốt nước mắt vào lòng
Và nguyện rằng
Mẹ sẽ nối tiếp công nghiệp Con Mẹ
Để cứu chuộc các con.
 
Và giờ đây...
Mẹ VẪN TIẾP TỤC giữ lời nguyện ước ấy
Mẹ LUÔN BÊN các con
Từ ngày con được mang thai
Đến ngày con được sinh ra
Tới khi con trưởng thành
Và khi con vấp ngã
MẸ VẪN LUÔN BÊN CON.
 
Con yêu của Mẹ,
Sao con xa Mẹ làm gì?
Hãy ĐẾN BÊN MẸ đi con.
Mẹ vẫn chờ con
TỪNG ĐÊM...
Từng đêm...
 
Qua bài Kinh Kính Mừng
Qua chuỗi Kinh Mân Côi
Qua chuỗi Kinh Lòng Thương Xót
Qua những lời thì thầm
Con nhỏ to cùng Mẹ...
 
Mẹ vẫn CHỜ CON
MỖI NGÀY
Mỗi ngày...
 
Nơi những ngọn núi Thánh
Nơi hang đá, Nhà Nguyện
Nơi Cung Thánh Nhà Thờ
Nơi Nhà Chầu Thánh Thể...
 
Mẹ vẫn ĐỢI CON
HẰNG GIỜ
HẰNG PHÚT...
 
Khi con khóc
Khi con cười
Khi con lo lắng
Mẹ ĐỢI con đến
chia sẻ, nhỏ to tâm sự...
 
Con yêu,
Là SINH NHẬT MẸ
Nhưng Mẹ không cần QUÀ
là những đoá hoa
là những lời chúc tụng
là những lời ngợi khen
Mẹ chỉ cần
MỘT TẤM LÒNG
trong câu kinh
"Kính Mừng Maria đầy ơn phước..."
Là ĐỦ.
 
Hãy DÂNG TẶNG MẸ
 
MÓN QUÀ THIÊNG LIÊNG ẤY.
 
Mẹ cám ơn con
Mẹ cám ơn các con
Mẹ cám ơn TẤT CẢ CÁC CON
Đã TẶNG MẸ món quà ấy.
 
Mẹ YÊU CÁC CON
Mẹ yêu các con RẤT NHIỀU.
RẤT RẤT NHIỀU.
 
Ngày 08/09/2014
Thiện Nguyện-Tín Thác
(Mừng SINH NHẬT ĐỨC TRINH NỮ MARIA)
 
------------------------------------------------------------------------------



 

 
 
Lạy Thánh Tâm Giêsu, Đấng giầu lòng thương xót
Xin Ngài dạy con biết yêu mến Đức Maria
 Năm 1950, có thể gọi là một năm của biến cố lớn lao của Hội Thánh Công Giáo thế kỷ 20. Năm Đức Thánh Cha Pio XII tuyên bố Tín Điều Đức Maria Hồn Xác Lên Trời vào ngày 1-11-1950, và mừng kính trọng thể hàng năm vào ngày 15-8.
 
Thời kỳ đó, chiến tranh hận thù đã dồn người ta vào những ngõ cụt hòng tiêu diệt nhau, không khoan nhượng, không tha thứ. Sau khi thế chiến thứ 2 chấm dứt, các nước Âu Châu kiệt quệ cả ba mặt : sinh lực, tài lực và tinh thần. Cả thế giới bị khủng hoảng về vấn đề kinh tế và công ăn việc làm. Hướng nhìn của mọi người là đồng đôla và mẫu bánh mì. Trong khung cảnh rối bời của thế giới như vậy, ngày 01-11-1950 Đức Thánh Cha Piô XII long trọng tuyên bố trước Hồng y đoàn và toàn thể thế giới tín điều : “Đức Trinh Nữ Maria lên trời cả hồn lẫn xác”.
 
Thật sự đường lối của Thiên Chúa thì luôn khác hẳn với đường lối của thế gian. Con người cả thân xác lẫn linh hồn, muốn được no đủ, bình an, hạnh phúc, thì chỗ nghỉ ngơi trông cậy phải là trong Thiên Chúa, không phải nơi đồng đôla hoặc mẫu bánh mì, cũng không phải nơi bạo lực, hận thù hay tranh chấp. Bước sang thế kỷ XXI, thế giới đã ở mức giàu sang tuyệt đỉnh, thử hỏi con người đã đạt tới mảy may hạnh phúc thật sự chưa ? No cái bụng chưa hẳn là đã yên cái tâm!
 
Qua việc Hội Thánh Chúa Kitô ở trần gian công bố tín điều Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, Chúa Thánh Thần muốn cho cả thế giới biết rằng nơi cư ngụ, nơi định cư cuối cùng của mọi người cả hồn lẫn xác là ở trong Thiên Chúa. Mọi đường lối chính sách, mọi cách sống của nhiều người hoặc của từng người, dù cho khôn khéo tài giỏi đến đâu thì điểm hẹn, đích đến, chỗ nghỉ ngơi cuối cùng và mãi mãi phải là nhà Cha. Nếu không tới được điểm hẹn đó thì tất cả coi như uổng công. Vả lại chính Thiên Chúa là Đấng dẫn dắt, cầm tay và cõng người ta lên vai để đem họ qua tất cả những chặng đường nguy hiểm, tối tăm, đau khổ, tủi nhục của trần thế một cách an toàn, cho đến nơi định cư cuối cùng đã dành sẵn cho kẻ yêu thương và tín nhiệm vào Ngài.
 
Việc này có thật, vì Đức Maria đã đi hết đoạn đường đau đớn tủi nhục đó trên bàn tay của Thiên Chúa. Và hôm nay Mẹ đã được ở trong nước của Ngài cả hồn lẫn xác (không phải chỉ linh hồn siêu nhiên bất tử mà thôi đâu, mà cả thân xác nữa).
Một người ở thế giới này đã bước được những bước chân trần tục của mình lên mặt trăng, thì việc lên mặt trăng không còn là chuyện mơ hồ giả tưởng nữa.
Một người phụ nữ yếu đuối hôm nay đã có mặt cả thân xác và linh hồn ở trên vương quốc Thiên Chúa, thì việc chúng ta cũng được như vậy cả xác lẫn hồn, không phải là chuyện mơ hồ giả tưởng nữa đâu.
 
Nếu Thiên Chúa yêu quý các linh hồn, thì Thiên Chúa cũng nâng niu bồng bế những thân xác là nơi mà Thiên Chúa đã thở sinh khí, và ban cho nó một linh hồn tốt lành bất tử vào đó. Thân xác của con người quý giá đến độ mà Con Thiên Chúa phải điều đình thương lượng với một người thiếu nữ trần gian, để người thiếu nữ ban cho Ngài một thân xác như mọi người, để Thiên Chúa làm cho tất cả thân xác con người đã xấu đi vì tội lỗi, được nên đền thờ Chúa Thánh Thần, có Ba Ngôi Thiên Chúa ngự trị. Vì thế, việc Đức Maria lên trời cả thân xác và linh hồn là một việc dĩ nhiên, và việc chúng ta sẽ lên trời cả hồn lẫn xác cũng là một việc dĩ nhiên, nếu chúng ta tin vào Thiên Chúa, để cho Thiên Chúa nuôi dưỡng chúng ta no đủ phần xác như chim trời, mặc đẹp cho chúng ta như bông huệ tốt xinh. Nếu sống tín thác vào tình yêu Thiên Chúa như vậy, thì Thiên Chúa Ba Ngôi ở trong ta sẽ cùng đồng hành với chúng ta trong mọi nỗi khó khăn bất trắc của trần gian một cách bình an, vui mừng cho đến ngày cùng chung sống với Ngài trên Thiên Quốc.
 
Đức Maria đã sống như vậy, và đang là gương mẫu cho mọi xác phàm muốn sống như vậy. Đức Maria là mẫu mực và là người chúng ta phải nhờ cậy để gặp gỡ được Con Thiên Chúa. Vì tất cả những gì Thiên Chúa muốn ban cho chúng ta nơi Đức Giêsu Kitô, Con của Ngài, đó là : “Chức vị làm con, chức vị thừa hưởng phúc lộc của Cha, chức vị đồng trị với Đức Giêsu” (2Tim 2,12), dù có cố gắng lắm chúng ta cũng không nhận được trọn vẹn, chưa nói chúng ta còn có khả năng từ chối. Nhưng Thiên Chúa đã chuẩn bị cho một người có khả năng nhận được, đó là Đức Maria, để nhờ Mẹ dẫn dắt mà chúng ta đón nhận được Đức Giêsu.
 
Đức Maria, một con người xác phàm từ đất mà ra như chúng ta, không phải từ trời mà đến như Đức Giêsu Kitô, đã sống trọn vẹn cuộc sống ân nghĩa trong vinh quang Thiên Chúa. Mẹ đã chứa đựng trong thân xác linh hồn mình cả một Đấng quyền năng tạo thành vũ trụ, cùng với một đại dương mênh mông của lòng mến, mà vẫn sống được cuộc sống bình thường như mọi người, trong nhân ái yêu thương như mọi người, và còn trổi xa hơn mọi người. Như vậy Đức Mẹ phải là con người duy nhất mà chúng ta có thể tín nhiệm và phải cậy trông. Muốn không bị lạc nẻo giữa đường trần gian này, chúng ta  phải chạy đến nhờ Mẹ đưa đến gặp gỡ được Đức Giêsu con Mẹ, để sống kết hiệp với Ngài. Sống kết hiệp không phải trên mây trên gió, mà ngay trong mọi nỗi đau buồn, khấp khểnh, đói no, bất trắc của cuộc sống hôm nay, trong xã hội này, giữa thế giới đầy xao xuyến bất an chúng ta đang ở.
 
Tại sao chúng ta lại ca tụng Đức Mẹ như vậy ? Tại sao chúng ta đã có Đức Giêsu rồi mà còn phải qua một nhịp cầu của Đức Maria nữa ?
Thưa vì những điều đã suy niệm ở trên, nhưng còn vì điều này nữa là “Đức Giêsu muốn như vậy. Thiên Chúa muốn như vậy”. Ý muốn ấy đã được chính Con Thiên Chúa nói ra trên thánh giá : “Này là Mẹ con” (Ga 19,27). Việc làm mẹ của Đức Maria từ chân thánh giá sẽ còn kéo dài vĩnh viễn tới lúc hoàn tất việc cứu rỗi mọi người được tuyển chọn (Lumen Gentium, 62).
 
Tuy nhiên, phải xác tín lại điều này : “Chúng ta chỉ có một Đấng trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa với nhân loại là Đức Giêsu Kitô, Ngài là Con Người đã dâng mình làm giá chuộc mọi người” (1Tm 2,5.6).
Vai trò làm Mẹ của Đức Maria đối với loài người không làm lu mờ hay giảm bớt vai trò trung gian duy nhất của Chúa Kitô chút nào, trái lại còn làm sáng tỏ mãnh lực của sự trung gian ấy. Vì bắt nguồn từ công nghiệp dư tràn của Chúa Kitô mà một người thiếu nữ ở làng Nazareth đã trở thành :
– Vô nhiễm nguyên tội
– Trọn đời đồng trinh
– Mẹ Thiên Chúa
– Mẹ loài người, và cuối cùng là cả hồn xác về trời.
 
Tuy nhiên không phải đến đây là chấm dứt. Với tình mẫu tử, Đức Maria trong sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi, hằng luôn chăm sóc những anh em của Đức Giêsu, đang còn phải lữ hành trên trần gian đau khổ và đang gặp bao hiểm nguy thử thách, cho đến khi chúng ta đạt tới hạnh phúc quê trời.
Bởi đâu Đức Maria được như vậy ? Và bởi đâu chúng ta phước lộc có một người mẹ như vậy ?
 
Tin Mừng nói rất rõ : Bởi Đức Maria tin vào Thiên Chúa, và đặt đời mình vào trong ý của Thiên Chúa. Sách Thánh nói : “Bà Elizabeth được đầy Thánh Thần mà kêu lớn lên rằng : Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng viên thành sẽ đến cho mọi điều Thiên Chúa đã phán dạy cho Bà.”
Bản thân Đức Maria chẳng có công nghiệp gì để đáng được như vậy. Và phần chúng ta không bao giờ có thể đặt một tạo vật như Đức Maria ngang hàng với Đức Giêsu Kitô. Tất cả chỉ là ơn, như chính Đức Maria đã nói trong kinh Magnificat. Mẹ chẳng có công gì nhưng tất cả đều là ơn huệ của Thiên Chúa : “Chính Thiên Chúa đã đoái nhìn phận hèn tôi tớ của Người, nên lòng trí tôi nhảy mừng lên trong Thiên Chúa Đấng Cứu Chúa của tôi. Những điều cao cả tôi đang được là chính Chúa làm cho tôi, nên mọi đời sẽ khen tôi có phúc.”
 
Đức Maria được nên cao trọng như vậy, bởi vì Đức Giêsu Con của Mẹ. Mẹ đã đặt cả đời mình vào trong ý của Cha trên trời và kết hiệp mật thiết với Đức Giêsu Kitô.
Hôm nay nhìn vào Đức Maria, Mẹ của tôi hiện đang ở trên thiên quốc cả hồn lẫn xác, và cũng đang ở bên tôi, tôi tự đặt câu hỏi : Tôi phải yêu mến Đức Maria thế nào ?
Thưa, tôi phải yêu mến Đức Maria như người con thảo đối với mẹ hiền. Đừng bao giờ sợ lòng yêu mến Đức Maria là quá mức hay quá đáng. Vì thật sự tất cả thần thánh trên trời cũng như những người tốt lành dưới đất có yêu mến Đức Maria đến đâu cũng không thể sánh bằng lòng yêu mến của Đức Giêsu Kitô đối với Mẹ của Ngài được.
Hơn nữa, nếu tôi càng yêu mến Đức Mẹ, thì chắc chắn tôi lại càng gắn bó mật thiết với Đức Giêsu. Vì chính Đức Mẹ sẽ giúp tôi làm việc ấy, và cũng chính là lòng khao khát của Đức Mẹ như vậy. Đức Mẹ sẽ có con đường ngắn nhất và đúng nhất để dẫn dắt tôi vào trong tình yêu của Con Thiên Chúa.
Nhưng nếu tôi luôn kêu cầu Đức Mẹ, siêng năng lần chuỗi Môi Khôi nhiều giờ trong ngày mà lòng tôi vẫn cứ lạnh nhạt với Đức Giêsu Kitô, vẫn không bị cuốn hút vào tình yêu mến Thiên Chúa, nghĩa là cách sống của tôi chẳng có gì thay đổi, vẫn chỉ yêu mình và không hề lưu tâm đến người khác, có khi còn gây khổ tâm cho những người thân yêu trong gia đình tôi và những người lối xóm, thì lúc ấy tôi phải soát xét lại lòng mến Đức Mẹ của tôi có đúng như ý của Thiên Chúa không ? Hay chỉ mới là những mớ tình cảm vụn vặt, vụ lợi cho mình và vô bổ.
 
Lạy Đức Giêsu Kitô, xin dạy cho con biết yêu mến Đức Maria theo ý của Ngài.
Lạy Đức Maria, Mẹ của con, xin Mẹ dạy con biết yêu mến Đức Giêsu là Con Mẹ, theo đường lối của Mẹ. Amen
 
Linh Mục Giuse Trần Đình Long,
Dòng Thánh Thể VN
---------------------------------------------------------------

 
                                              CHIẾC LÁ CUỘC ĐỜI
 
Cây ra cành – lá – hoa – trái. Lá có trước nhưng  nhường vinh dự cho hoa và trái. Người ta chờ đợi trái để ngắm, để chưng, để bán. Sự thường, hoa và trái có giá trị hơn lá. Dù vậy, lá vẫn vui vì được làm vật che chắn, làm chất xúc tác, làm đồ trang điểm cho hoa trái. Đó là niềm vui phục vụ, lộ diện mà lặng lẽ, âm thầm mà mạnh mẽ. Chẳng buồn, chẳng ghét, chẳng ganh, chẳng giận.

Lá xanh tươi và óng mượt là dấu của cây tốt, cây đẹp, cây khỏe. Lá vàng úa và khô héo là dấu của cây bệnh, cây khô, cây chết. Lá trở thành dấu hiệu để biết cây. Lá rụng, chẳng ai thương. Lá rơi, chẳng ai tiếc. Hoa rơi, lắm người tiếc nuối. Trái rụng, khối kẻ tiếc rẻ. Thế mà lá cứ bình thản vô tư.

Lá xanh, lá tươi, lá vàng, lá già, lá khô, rồi lá rụng. Thế mà cứ hồn nhiên đơn sơ, tung tăng giữa trời và đất: vui với nắng, đùa với gió, nghịch với mưa. Lá tàn nhưng không phế. Lá rụng nhưng vẫn hữu dụng. Lá đau nhưng vẫn vui khi bị tuốt trụi cho những cánh mai vàng nở rộ khoe sắc xuân. Bởi lá biết mình khi rụng xuống là được trở về với cội nguồn.

Trên cây, lá giữ cho hoa trái tươi lâu, làm bóng mát cho người và vật nghỉ chân. Dưới đất, lá làm cho đất ẩm, che phủ cho gốc cây mát. Là khô tan vỡ dưới bàn chân người và vật, rồi dần tan vữa ra khi mưa xuống, đất lại càng màu mỡ thêm. Lá khô được người nghèo dùng để chụm bếp, được nông dân đốt thành tro bụi để vun bón cho cây. Thật kỳ lạ, lúc lá tan biến nó gặp lại được hoa và trái. Cuộc giao duyên kỳ diệu, cuộc hội ngộ ngỡ ngàng trong hành trình cuộc đời của lá.

Chiếc lá rơi xuống dòng suối, lặng lẽ trôi bồng bềnh. Một con sâu sắp chết đuối được cứu sống. Nó bám vào lá, lá chẳng xua đuổi, dù đó là kẻ thù của nó khi ở trên cây. Lá dạt vào bờ, con sâu bò lên, rồi dông tuốt! Chiếc lá dần tan rữa ra, làm thức ăn cho những sinh vật li ti dưới nước.

Ở bất cứ vị trí nào, trong bất cứ hoàn cảnh nào, lá vẫn luôn hữu ích cho “kẻ  khác”. Nó có giá trị, nhưng lại ít được biết đến, nhớ đến và nhìn nhận. Dù vậy, đời nó vẫn an, lòng nó vẫn vui. Bởi nó biết nó là ai và sẽ đi về đâu. Nó luôn khiêm tốn và can đảm chấp nhận thực tại và vị trí đời nó trong cuộc hành trình phục vụ và cho đi, trong tiến trình trở về và gặp gỡ đầy ngỡ ngàng và kỳ diệu.

Mỗi người hãy là chiếc lá trong vườn hoa muôn sắc của Lòng Chúa Thương Xót, và trong vườn cây xanh tươi của nhân loại, hãy là những chiếc lá âm thầm, lầm lũi, lặng lẽ nhưng mạnh mẽ góp phần nở rộ hoa trái cho cây Lòng Thương Xót,  đơm hoa trái công chính và thánh thiện, yêu thương và phục vụ, tin tưởng và hy vọng, thiện hảo và chân thành, hiệp nhất và bình an, công bình và bác ái. Nhẫn nhịn và nhân hậu, từ tâm và trung tín, hiền hòa và tiết độ.
Mong lắm!!
Bạn đọc muoichodoi.info
Mùa Báo hiếu
 
-------------------------------------------------------------------

Tổng số điểm của bài viết là: 547 trong 115 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 







1Công tác bác ái ngày 16.11.2014
----------------------------------------
VIDEO THÁNH LỄ

Lễ Các Thánh Tử Đạo VN


Chúa Nhật XXXII Thường Niên


Cầu Cho Các Tín Hữu Đã Qua Đời


Chúa Nhật XXX Thường Niên


Chúa Nhật XXIX Thường Niên

 
Chúa Nhật XXVIII Thường Niên

 
Chúa Nhật XXVII Thường Niên

 
Lễ Đức Mẹ Mân Côi

 
Chầu Thánh Thể
 
----------------------------------
Bìa tập san tháng 11/2014

THÁNG CẦU CHO CÁC LINH HỒN