Trang nhất » Chuyên mục » ĐẶC SAN "NHỜ MẸ ĐẾN VỚI CHÚA" » Phụ mục

Sống Kinh Mân Côi & Năm Thánh Lòng Thương Xót

Chủ nhật - 24/11/2013 21:06
 
Ca khúc Chuỗi Ngọc Vàng Kinh

- Lần chuỗi Mùa Vui : Cầu cho Gia Trưởng 
tải xuống 

- Lần chuỗi Mùa Mừng : Cầu cho Hiền Mẫu 
tải xuống 

- Lần chuỗi Mùa Thương : Cầu cho con cái 
tải xuống 

-The Holy Rosary-The Joyful Mysteries (lần chuỗi Mân Côi tiếng Anh)
tải xuống 
------------------------------------------------------
BÍ MẬT KINH MÂN CÔI




------------------------------------------------------
CHỨNG NHÂN LÒNG THƯƠNG XÓT
THÁNG MÂN CÔI KÍNH MẸ MARIA
 
1-
2-
3-
4-
5-
6-
7-
8-
9-
10-
(tiếp tục cập nhật)

Video Thánh Lễ Đức Mẹ Mân Côi

 
CHUỖI YÊU
Bước đời lầm lũi, xót xa
Nghe lòng hiu quạnh, trầm tư sớm chiều
Hồi chuông đánh thức giấc sầu
Bồi hồi sám hối nhói đau cõi lòng
Lửa nào cháy nóng rực hồng
Đêm ngày thiêu đốt giữa vùng ăn năn
Hướng tâm khát vọng hồng ân
Sợi dây tội lỗi trói chân con này
Xin Thiên Chúa xót thương hoài
Xin Mẹ nguyện giúp cầu thay tội đồ
Đời con một chuyến đam mê
Xin dẫn con về chính nẻo, đường ngay
Tháng Mười xin Mẹ dắt tay
Dẫn con về gặp Chúa ngay tức thì
Kẻo con chết giữa mê say
Xin thương hướng dẫn nghĩ suy từ đầu
Từng ngày từng hạt ưu sầu
Xin thương kết lại Chuỗi Yêu mặn nồng
Môi Khôi – Vui, Sáng, Thương, Mừng
Đời con xin được kính dâng trọn niềm.

 
 
KINH MÂN CÔI SỐNG – SỐNG KINH MÂN CÔI
Lm. Giuse Trần Đình Long, sss
 
Này tôi là tôi tớ Chúa, xin hãy thành sự cho tôi theo Lời Ngài” (Lc 1.38)

Lời này, một lời này thôi đã làm thay đổi thế giới, làm thay đổi cả vị trí của loài người.
Khi Đức Trinh Nữ Maria đáp trả với tất cả sự tự do của mình bằng lời trên đây, thì Thiên Chúa đã làm được mọi sự tốt lành của Ngài cho nhân loại, và cho cả chính Đức Maria nữa.
Thiên Chúa dựng nên chúng ta, không cần chúng ta, nhưng khi Thiên Chúa muốn cứu chuộc con người, thì lại cần sự cộng tác của chúng ta với Ngài.
Đức Mẹ đã cộng tác với Thiên Chúa, nhưng sự cộng tác của Đức Mẹ khác với chúng ta. Sự cộng tác của Đức Mẹ là tích cực, vì Mẹ đã tin tuyệt đối, đã bỏ ngỏ đời mình cho Thiên Chúa tái tạo bằng quyền năng và lòng thương xót của Ngài chứ không phải bằng sự cố gắng đạo đức lập công nghiệp của Mẹ. “Xin hãy thành sự cho tôi theo Lời Ngài”, đó là lời thưa của Đức Mẹ. Còn Thiên Chúa, qua lời bà Isave đã nói với Đức Maria rằng : “Phúc cho Bà, là kẻ đã tin” (Lc 1,45). Việc cộng tác của Đức Mẹ là như thế. Còn cách cộng tác của tôi với Thiên Chúa thì ngược lại. Tôi không bỏ ngỏ đời mình cho Chúa hoạt động. Tôi muốn cộng tác bằng việc làm để tự khẳng định mình, bằng niềm hãnh diện tự hào về đạo đức của mình, và đôi khi bằng cả tiền bạc mánh mung nữa. Tôi vẫn lấy danh nghĩa là “để làm sáng danh Chúa” nhưng thực ra chỉ để “sáng danh tôi” mà thôi. Chính vì thế mà Thiên Chúa đã gặp rất nhiều trở ngại trong việc tái tạo con người tôi. Vì ý của Thiên Chúa luôn bị tôi loại trừ, bóp méo, hoặc bị đặt xuống hàng thứ yếu.

Tháng 10, tháng Mân Côi, tôi được mời gọi đến học cùng Đức Maria và nhìn vào Thánh Đaminh, người đã khởi xướng ra việc suy niệm những mầu nhiệm kinh Mân Côi để “sống kinh Mân Côi”, hay nói cách khác cho lời “kinh Mân Côi được sống” trong tôi.
Vào những năm đầu của thế kỷ XIII, khi đặt chân lên đất Pháp, thánh Đaminh đã phải chứng kiến cảnh hoang tàn của Giáo Hội ở miền Languedoc do bè rối Albigeois gây ra. Bị ảnh hưởng nặng nề bởi thuyết nhị nguyên, bè rối này coi tất cả những gì thuộc về thể xác hay trần thế đều do ma quỷ làm ra và thống trị, do đó bản chất nó là xấu. Lúc đó khắp vùng này bị ảnh hưởng tinh thần bi quan, yếm thế. Người ta chỉ lo hãm mình phạt xác, và thấy cuộc đời chỉ còn là một màu đen tăm tối. Liều thuốc thần diệu chữa trị căn bệnh bi quan do bè rối Albigeois gây ra đó chính là kinh Mân Côi.

Kinh Mân Côi bắt nguồn tại các vùng tây bắc Châu Âu từ phong tục kết những vòng triều thiên hoa hồng để đội lên đầu Đức Mẹ trong những buổi hành hương, hay trong những nghi thức ngoài phụng vụ, rồi người ta nhảy múa, ca hát bằng tiếng bản xứ. Dần dần khi hoàn cảnh không cho phép, người ta đọc phần đầu kinh Kính Mừng thay thế cho những bông hoa hồng để trở thành kinh Mân Côi, với những hình thức rất phong phú, linh động.
Kinh Mân Côi lúc đó mới chỉ là một hình thức diễn tả lòng sùng kính đơn sơ, chất phác, có tính cách tình cảm đối với Đức Mẹ. Tới Languedoc miền nam nước Pháp, Thánh Đaminh thấy một bên là cảnh hoang tàn của Giáo Hội do bè rối Albigeois gây ra, một bên là lòng đạo của những người dân mộc mạc, chưa được hướng dẫn đúng cách và đúng mức. Một số nhà truyền giáo Tây Ban Nha thức tỉnh, đã lên tiếng khuyến cáo Giáo Hội địa phương vùng đó rằng : “Các ngài hãy gạt bỏ sự thánh thiện giả tạo của mình ra một bên đi. Các ngài hãy xem những người dân chất phác đang bị bọn lạc giáo lôi kéo bằng sự nghèo khó và thánh thiện của Phúc âm Chúa Kitô kìa !” Thánh Đaminh cũng là một trong những người công bố lời khuyến cáo này vào những ngày đó. Như vậy, phải công nhận rằng đời sống và cách rao giảng của các vị giáo sĩ thời đó (có thể cả thời nay nữa) đã làm cho người ta chán ngán, cho nên khi có ai dùng Kinh Thánh hay phép lạ để làm chiêu bài, thì người ta đi theo như nước chảy.

Thực ra, mọi thời và mọi nơi, chỉ có một con người duy nhất là Đức Giêsu Kitô mới có thể cuốn hút, lôi kéo người ta. Cho nên phương cách để người ta khỏi rơi vào các lạc thuyết thời xưa cũng như ngày nay chính là làm sáng tỏ chân lý Tin Mừng bằng cách trình bày một giáo lý trung thực với Lời Chúa qua phương tiện sẵn có là kinh Mân Côi. Vấn đề của chúng ta ngày nay là làm sao nâng cao tình cảm đạo đức và lòng sùng kính của người tín hữu lên bình diện một lòng tin yêu có nền tảng vững chắc trong Tin Mừng, được thể hiện qua những biến cố lịch sử của cuộc đời Chúa Giêsu và Đức Mẹ. Chính niềm vui này mới đánh tan được nỗi bi quan yếm thế luôn ám ảnh người tín hữu, nhất là khi họ ốm đau bệnh tật rồi chạy đi hết nơi này đến nơi kia xin khấn mà không được như ý mình. Buồn lòng hơn nữa là có nhiều kẻ lợi dụng lòng tin đơn sơ của bá tánh bày ra nhiều cách chữa bệnh mang tính mê tín. Bệnh nào cũng chỉ cần vị đó vỗ vào trán 3 cái, hoặc mua nước lã chữa bệnh mà phải do chính tay vị ấy đưa thì mới.. thiêng ! Nếu muốn chắc ăn hơn nữa bệnh nhân mua tấm hình của vị đó đang ngồi thiền về cầu nguyện thì bệnh nào cũng khỏi ! Vị khác thì chữa bệnh bằng cách chỉ cần đưa tấm ảnh của bệnh nhân lên đọc xầm xì vài câu rồi tuyên bố cứ về nhà là khỏi bệnh!

Sống kinh Mân Côi là làm cho những lời kinh đó trở thành một phương tiện loan báo Tin Mừng chứ không chỉ là một hình thức sùng kính Đức Mẹ. Kinh Mân Côi sống chính là phương tiện bồi dưỡng đức tin chứ không chỉ còn là một sinh hoạt đạo đức có tính cách tình cảm nhất thời. Trọng tâm của việc lần chuỗi đó phải là một cách thế để gặp gỡ, kết hợp với chính Đức Kitô, Đấng “là đường, là sự thật, và là sự sống” (Ga 14,6), và nhờ đó mà con người được thoát khỏi mọi sự lầm lạc, và không để người khác lợi dụng sự thiếu hiểu biết của họ mà gieo rắc hoang mang hay trục lợi (Ga 8,32).
Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, chính Ngài là Tin Mừng cho mỗi người và mọi người. Không có lý thuyết nào, không có đạo đức nào là Tin Mừng cho chúng ta cả. Vì trong sâu thẳm của tâm hồn, mỗi người chỉ có thể được nghỉ yên thanh thản khi gặp gỡ được con người Giêsu đó và sống với Ngài.

Những người chép hạnh thánh, thường thích tô vẽ cho ông thánh, bà thánh của mình những kỳ công nhân đức, những phép lạ khác thường mà bỏ quên đi điều rất căn bản và hết sức quan trọng, là các thánh cũng chỉ là những tạo vật tối tăm như chúng ta, nhưng biết cúi đầu khiêm tốn trước Đức Giêsu Kitô. Các ngài đã tin vào tình yêu thương của Đức Giêsu, rồi phó thác, bỏ ngỏ đời mình cho  Ngài dẫn dắt, điều khiển và thông ban quyền năng lòng mến của Ngài cho. Từ đó chính sự sống, sự sáng, sự thánh thiện của Đức Kitô đến trên các vị đó. Càng bỏ ngỏ đời mình cho Đức Giêsu bao nhiêu thì càng thánh bấy nhiêu. Càng cố gắng để hợp tác với Thiên Chúa bao nhiêu càng thánh bấy nhiêu. Đức Giêsu đã làm như thế với Cha của Ngài. Ai muốn thánh thì cũng phải làm như vậy với Chúa Giêsu. Noi gương Đức Mẹ, Thánh Đaminh đã đi con đường nghèo hèn khiêm tốn trước mặt Chúa, cậy nhờ vào sự sống và lòng mến của Chúa Giêsu, cho nên đã trở thành công cụ dễ dàng để kinh Mân Côi được rao giảng.

Khi cho phổ biến một công việc đạo đức nào để thực hiện khắp hoàn cầu, thì trước hết Hội Thánh phải đi về nguồn, xin Chúa Thánh Thần soi tỏ để nhìn xem việc đạo đức ấy có xuất phát từ Đức Giêsu không ? Có xuất phát từ Kinh Thánh hay không ?
Vậy khi chấp thuận và cổ võ việc rao giảng và lần hạt Mân Côi ở đầu thế kỷ XIII, Hội Thánh cũng phải nhìn trong việc đạo đức này rọi sáng ánh phục sinh của thập giá Đức Kitô, và các tín hữu khi thực hành việc này phải hưởng nhờ được ân huệ của Chúa Thánh Thần. Ơn đó là ơn gặp được Đức Kitô.
Đức Maria khi hiện ra ở Lộ Đức, ở Fatima cũng khuyên nhủ giáo dân lần hạt Mân Côi: “Các con hãy lần hạt với trái tim!”  Dạy chúng ta lần chuỗi Mân Côi là dạy chúng ta bắt chước Mẹ, bé mọn sấp mình xuống đón nhận tình thương của Thiên Chúa. Đón nhận tình thương Thiên Chúa là đón nhận Đức Giêsu Kitô, để thấm cuộc đời chúng ta vào ý Cha, như Đức Kitô đã sống suốt đời Ngài bằng ý Cha, từ nhập thể, qua thánh giá đau thương tủi nhục, đến phục sinh vinh quang, và ban Thánh Thần cho cả nhân loại tội lỗi, trong đó có chúng ta.

Đức Mẹ đã sống như vậy, thì hôm nay cả hồn và xác Mẹ cũng được vinh quang như Đức Giêsu Kitô. Nếu đi vào con đường Giêsu như Đức Maria, chúng ta cũng được nên đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu phục sinh như Đức Mẹ. Tuy nhiên nếu khi lần hạt mà tôi lại đi con đường khác, nghĩa là tôi đọc sao cho nhiều lần, nhiều chục trong ngày để nơi kho thiêng liêng của tôi chất đầy công phúc. Và tôi nghĩ rằng khi ra trước tòa phán xét, nếu bên cán cân tội của tôi có nặng hơn bên phúc, thì Đức Mẹ sẽ lấy những tràng hạt, nhiều vô số kể, tôi đã đọc khi còn sống, đặt vào bên đĩa cân phúc nhẹ tênh của tôi. Lúc đó phúc lộc của tôi sẽ nặng xuống, cửa nước trời rộng mở, và tôi sẽ thênh thang hoan hỷ bước vào thiên đàng trước sự bực tức của ma quỷ, và trước con mắt ngỡ ngàng của các Thiên Thần.
Nếu nghĩ như thế thì việc vào thiên đàng thực sự là do công của tôi, là việc riêng của tôi với Đức Maria, và cuộc tử nạn thập giá phục sinh của Đức Kitô để cứu chuộc tôi, thật sự chẳng dính dấp gì vào đời tôi cả !

Trong tiệc cưới Cana, Đức Maria đã chỉ Đức Giêsu cho gia đình hết rượu mà nói : “Ngài bảo gì hãy làm như vậy.” Chúng ta là những cái bình lạnh lẽo thiếu rượu nồng của lòng mến và sự bình an. Đức Maria dạy chúng ta lần hạt để gặp được Đức Giêsu con của Mẹ, để chúng ta được sự bình an, lòng yêu mến, và sự sống của Đấng phục sinh nơi thân xác linh hồn già nua khô héo nghèo nàn của chúng ta. Như vậy là chúng ta gặp được ơn cứu độ và đã đang ở trong Nước Thiên Chúa.
Lần hạt nhiều mà không thay đổi lòng dạ mình nên giống Đức Maria, không thấy lòng mình khao khát Đức Giêsu Kitô, là tôi chỉ mới làm một việc đạo đức để lập công, tôi chưa đích thực đi vào ơn cứu độ. Như thế tôi chưa sống chuỗi Mân Côi hay lời kinh Mân Côi chưa sống trong tôi. Tôi mới chỉ yêu mến Mẹ bằng môi bằng miệng mà thôi.
Đức Bà làm cho chúng con vui mừng. Cầu cho chúng con.”
Lạy Mẹ Maria, khi Mẹ đưa con đến được với Lòng Thương Xót của Chúa, thì Mẹ làm cho chúng con vui mừng, và Mẹ cũng là Nữ Vương ban sự bình an cho chúng con nữa. Amen.

 

 
LẦN CHUỖI BẰNG TRÁI TIM
Em thân mến,
Mùa hè đã qua với những cuộc du ngoạn lên núi xuống biển, trèo đèo vượt suối thật thú vị, hay những chuyến công tác xã hội mệt mà vui. Em nói với tôi  “mùa hè rực rỡ” trôi qua nhanh quá, em không có thời giờ để tâm hồn lắng xuống suy niệm và cầu nguyện bằng tràng chuỗi Mân Côi.
         
Nhưng cũng may, Chúa Nhật 13-09-2009 em được cùng Cộng Đoàn Cầu Nguyện Lòng Thương Xót Chúa Chí Hoà hành hương Đức Mẹ Tàpao. Có lẽ chưa bao giờ vào chiều ngày 13 mà ở Tàpao còn đông khách hành hương đến thế. Từ 15 giờ chiều xe chở khách hành hương đã chật ních dưới chân núi và kéo dài đến nhà thờ Đồng Kho. Ngôi nhà thờ này cũng chưa bao giờ có số người tham dự thánh lễ đông như thế. Các cộng đoàn cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa từ các nơi đổ về như trẩy hội dù trời mưa như trút nước. Sau thánh lễ trời bắt đầu mưa nặng hạt. Thế nhưng đoàn người hành hương vẫn đội mưa theo chân cha linh hướng rước tượng Chúa Thương Xót vượt qua 428 bậc thang  lên đến linh đài Đức Mẹ. Và lần đầu tiên chuỗi Kinh Lòng Thương Xót được hàng chục ngàn người cất lên từ trên đỉnh núi Đức Mẹ Tàpao. Lời kinh tiếng hát vang vọng núi đồi trong đêm khuya mưa tầm tã. Thật là một điều hết sức lạ lùng. Mưa càng to càng dai dẳng, lòng tin yêu mến Chúa mến Mẹ của cộng đoàn Lòng Thương Xót càng vững mạnh, như muốn “thi gan cùng tuế nguyệt”! Chúa đã cho em cảm nghiệm được một đêm nguyện cầu dưới chân Mẹ Tàpao linh thiêng huyền nhiệm như thế để chuẩn bị bước vào tháng Mân Côi. Em và tôi cùng xin Thần khí Đức Kitô cho chúng ta được nhìn vào Đức Maria, để thấy sự lạ lùng mà Thiên Chúa đã làm nơi người thiếu nữ đơn sơ của thành Nazaret, và đang làm nơi mỗi người chúng ta, để qua đó việc lần chuỗi của em trong tháng Mân Côi này không phải là một thói quen trên môi miệng nữa mà thực sự là việc “Lần Chuỗi Bằng Trái Tim”.
         
Em biết đó, theo luật tạo hóa, thì tất cả vũ trụ bao la này đều phải chuyển động quy vào một tâm. Trong xã hội thì mọi thành viên trong tập thể phải theo một cái đầu. Trong gia đình, mọi người phải phục tùng người gia trưởng. Như vậy mới có an bình trật tự.
         
Nếu trái đất ta đang ở cứ xoay tự do, mà không chịu quy hướng về mặt trời, thì loài người sẽ chết hết. Nếu mỗi người trong gia đình cứ hành động theo ý của mình, thì gia đình ấy sẽ lộn xộn rồi đến tan hoang.
         
Tất cả đất trời đều theo ý của Thiên Chúa mà xoay vần theo đúng quy luật, nên mới có nắng mưa thuận hòa, lúa ngô khoai sắn mới sinh sản tốt tươi, cuộc sống mọi người mới được bảo đảm ấm no hạnh phúc.
         
Thế nhưng, thật buồn em ạ! Trên trái đất này, con người là tạo vật được Thiên Chúa yêu thương nhất, được Chúa cho làm chủ vũ trụ vạn vật này lại cũng muốn làm chủ mình, không theo ý Thiên Chúa. Họ thích sống theo ý mình. Ai cũng cho ý mình là nhất. Mà họ có biết đâu khi chỉ làm theo ý mình là họ đang làm nô lệ cho chính bản năng của mình. Con người mất bình an ngay tự trong tâm hồn mình, rồi từ đó nảy sinh mất bình an trong gia đình, trong giáo xứ, trong cộng đoàn. Người này trở nên mão gai, thánh giá cho người khác, chất thêm gánh nặng lên vai nhau.
         
Từ tổ ấm gia đình lan ra xã hội, không có một nước nào trên thế giới mà không phải có pháp luật, không phải có tòa án, không có trại giam, nhưng trật tự xã hội vẫn thường xuyên bị vi phạm, và có lẽ cho đến tận thế, những hình thức luật pháp này vẫn còn phải duy trì. Em có biết tại sao không ?
         
Bởi vì mọi người đều bỏ Thiên Chúa, và tự làm theo ý của mình. Kinh Thánh nói : “Vì họ đã không thèm nhận biết Thiên Chúa, nên Người đã để mặc họ theo trí óc lệch lạc mà làm những điều bất xứng, lòng họ đầy bất chính, xấu xa, tham lam, độc ác đủ thứ; nào là ganh tị, giết người, cãi cọ, mưu mô, thâm hiểm; nào là nói hành nói xấu, vu oan giá họa. Họ thù ghét Thiên Chúa, ngạo ngược, kiêu căng, khoác lác, giỏi làm điều  ác, không vâng lời cha mẹ, không có lương tri, không giữ lời hứa, không chút tình cảm, không chút xót thương. ” (Rm 1,28-31). Từng ấy thứ đè nặng trên lòng mỗi người, thì làm sao mà có bình an được, phải không em? “Họ thừa biết phán quyết của Thiên Chúa là : hễ ai làm những điều như vậy thì đáng chết. Thế mà không những họ cứ phạm tội đó, lại còn tán thành những kẻ làm như vậy.” (Rm1,32)
         
Trước sự vô cùng bĩ cực ấy của người ta, Thiên Chúa đã sai Con Một của Ngài là Đức Giêsu Kitô đến trong thế gian. Đức Giêsu xuống trần không để làm một việc gì lớn lao, Người chỉ xuống làm có một việc duy nhất : “Này Con đến để làm theo ý Cha” (Dt 10,7). Vì trong ý muốn của Cha thì có trật tự bình an. Chính trong ý muốn của Cha mà Đức Giêsu đã hy sinh đến chết trên thập giá và phục sinh. Tất cả mọi người chúng ta đã không làm theo ý Thiên Chúa, thì hôm nay có một con người đã làm, và làm trọn hảo. Con người đó là Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.
“Thầy để lại bình an cho anh em. Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến  cũng đừng sợ hãi.” (Ga 14,27). Chút kinh nghiệm non trẻ như em cũng có thể thấy bình an của thế gian thường dựa trên tiền của danh vọng. Đó là thứ chứa đầy mầm xao xuyến lo âu. Bình an của Đức Giêsu là bình an tuôn trào từ trái tim đầy Lòng Thương Xót của Người nơi thập giá và tràn đầy Thánh Thần trong sự Phục Sinh của Người.
         
Hôm nay, em có thấy các kẻ tin ở trong Hội Thánh, đã có ai hoàn toàn chịu đón nhận sự bình an Đức Giêsu Kitô hứa ban chưa ? Thực sự, con người vẫn chưa hoàn toàn để thánh ý Thiên Chúa hoạt động trong đời mình. Điều mà Thiên Chúa muốn và Đức Kitô tha thiết kêu mời là mọi kẻ tin vào Ngài, hãy luôn cầu khẩn van xin cho được : “Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời” (Mt 6,10). Thế mà hôm nay, em thấy đó, Thiên Chúa chỉ gặp thấy ý người ta lan tràn trên mặt đất.
         
Nhưng tạ ơn Thiên Chúa em ạ! Ngoài Đức Giêsu, Đấng duy nhất chu toàn thánh ý của Cha, chúng ta còn được Thiên Chúa ban cho một con người thứ hai. Em có biết người đó là ai không? Đó là Đức Trinh Nữ Maria, một thiếu nữ vô danh ở làng Nazaret. Mẹ đã sấp mình xuống đất dâng trọn trái tim của mình cho Thiên Chúa : “Xin cho thánh ý Ngài, được thành tựu nơi tôi” (Lc 1,38). Em thấy lúc ấy trời mở ra, Thánh Thần Chúa ngự xuống trên Mẹ và quyền năng Đấng Tối Cao rợp bóng trên Mẹ, và như lời kinh chúng ta thường đọc : “Chốc ấy Ngôi Thứ Hai xuống thế làm người”.
         
Em thân mến,
Công đồng Vatican II đã nói về Đức Maria trong chương 8 của Hiến chế Tín lý như sau : “Chính Đức Maria, nhờ vâng phục (thánh ý) Thiên Chúa, đã trở nên nguyên nhân cứu độ cho toàn thể nhân loại chúng ta. Nút dây đã bị thắt lại do sự bất tuân của Evà, nay đã được gỡ ra nhờ sự vâng phục của Đức Maria” (C.8, đoạn 56).
Em muốn có bình an hạnh phúc thật sự, thì phải nhìn Đức Maria như mẫu gương tuyệt vời. Em hãy mở hết tâm hồn ra mà đón nhận Đức Kitô vào trong lòng mình, để nhờ Người đặt tất cả ý riêng mình vào ý Thiên Chúa như Mẹ Maria đã làm.
         
Trong suốt cuộc đời mình, Mẹ chỉ có một đích ngắm là Đức Giêsu Kitô, chỉ có một điều để suy niệm và giữ kỹ trong lòng là Giêsu Kitô, chỉ có một trái tim để yêu mến là trái tim Giêsu Kitô. Vì thế, khi gặp gỡ ai, Đức Maria chỉ mời gọi và làm cho người ta đón nhận Đức Giêsu Kitô con Mẹ.
         
Gioan Baotixita, qua Mẹ Maria đã được Đức Giêsu tha tội tổ tông ngay trong bụng mẹ là bà Elisabet. Đám cưới thành Cana, nhờ Đức Mẹ chỉ người ta đến gặp Đức Giêsu, thì nước lã được hóa thành rượu ngon.
         
Hôm nay Đức Maria cũng mời gọi tất cả tín hữu đi vào ý Thiên Chúa là đón nhận Con Mẹ bằng cách lần chuỗi Mân Côi. Đức Giêsu Kitô, chính Người là mầu nhiệm cứu chuộc, và mầu nhiệm cứu chuộc đã diễn ra trong suốt cuộc đời Giáng Sinh, chết Thập Giá và Phục Sinh của Người.
         
Đức Maria, Đấng mang Lời Thiên Chúa trong lòng mình, hằng dõi theo bước Con trên đường cứu chuộc, kết hợp mật thiết với Con như thể nên một cùng Con trong mầu nhiệm ấy. Một mũi giáo đâm thâu trái tim Giêsu, thì một lưỡi gươm cũng thâu qua lòng Mẹ.
         
Em còn nhớ một trong 3 mệnh lệnh của Mẹ khi hiện ra ở Fatima năm 1917 là “siêng năng lần hạt Mân Côi” chứ ?  Mẹ kêu mời đọc kinh Mân Côi hằng ngày là Mẹ kêu mời đắm mình vào mầu nhiệm cứu chuộc của Đức Giêsu Kitô. Mẹ kêu mời con cái mình hãy “Lần Hạt bằng Trái Tim” chứ không chỉ “thờ kính ta bằng môi bằng miệng”! Vì thế khi em lần hạt Mân Côi không chỉ là đọc với số lượng cho thật nhiều, nhưng là đặt tất cả những đau khổ cực nhọc của đời mình vào cuộc tử nạn thập giá của Đức Giêsu Kitô, Đấng đã đau khổ cơ cực như chúng ta, và hôm nay Ngài vẫn giang hai tay, mở trái tim để nhận hết nỗi đau khổ cơ cực và cả tội lỗi của chúng ta nữa vào Lòng Thương Xót của Người. Ở nơi Đức Giêsu, biển xót thương mênh mông sẽ xóa hết tội lỗi của anh, của em, của tất cả mọi người, và trao ban cho chúng ta tình yêu vô biên và sự giầu có vô phương dò thấu của Ngài (Ep 3,8-10). Khi “Lần Hạt bằng Trái Tim” như thế, em được nên một với Đức Giêsu, được ở trong sự bình an của Thiên Chúa, không còn bị bất cứ nỗi đau khổ, hay phồn vinh nào của thế gian làm em lo âu xao xuyến nữa.
         
Nói thật cho em biết, việc kính mến Đức Mẹ dù huy hoàng bên ngoài thế nào, mà không gặp được Đức Giêsu trong tâm hồn mình, trong cuộc đời mình là việc sùng kính sai lạc.
         
Nếu em lần chuỗi Mân Côi suốt ngày, mà không liên kết được với Đức Giêsu, không để Đức Giêsu lo toan gánh vác cho em tất cả những khổ đau và những tội lỗi của mình, để em được sống bình an trong Thiên Chúa, thì việc lần hạt vẫn chưa theo đúng ý của Đức Mẹ, vẫn chưa phải là “Lần Chuỗi bằng Trái Tim”, vì ý của Chúa Cha vẫn chưa được thể hiện dưới đất trong đời em.
         
Thay cho lời kết lá thư này, xin gởi đến em tâm tình của một người bạn trẻ thời @ đã cảm nghiệm thế nào là “Lần Chuỗi bằng Trái Tim” :
“Mỗi tuần vào buổi chiều thứ năm, lúc 13g00 tôi đều đến với giờ cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa tại nhà thờ Chí Hoà để cùng lần chuỗi, cùng tham dự thánh lễ và gặp gỡ những chứng nhân lên làm chứng cho Lòng Thương Xót Chúa. Lần hạt, quả là một việc khó đối với giới trẻ. Thú thật, nói đến phải đọc năm chục kinh là những người trẻ như chúng tôi thời @ đã thấy ngán lắm rồi. Nhất là vào lúc giữa trưa như thế này thì chắc hẳn là buồn ngủ và chán lắm. Nhận định ban đầu của tôi là như thế!
Thế nhưng không biết từ lúc nào tôi đã hiểu được ý nghĩa câu nói “Lần Chuỗi Bằng Trái Tim” là gì. Bây giờ tôi đã cảm thấy thích thú khi được cùng cộng đoàn lần chuỗi Mân Côi và chuỗi Lòng Chúa Thương Xót. Tôi thấy thú vị khi được nghe đủ các giọng đọc kinh của cả ba miền Nam Trung Bắc, được nghe từ giọng trẻ thơ, thanh niên đến người già. Tất cả hoà nhịp trầm bổng như một bản hợp xướng của một ca đoàn đặc biệt : “Ca đoàn Lòng Thương Xót Chúa và Đức Mẹ”. Có những lúc trời đổ mưa khi cả cộng đoàn đang vang rền những lời kinh. Họ vẫn kiên trì quỳ đó với dù, nón và chuỗi tràng hạt trên tay. Những giọt nước mưa nhỏ xuống trên đôi môi mấy máy tiếng kinh cầu như “những giọt lệ từ trời cao”. Rồi khi trời nắng chang chang, những giọt mồ hôi lăn trên trán, nhỏ xuống vai, thấm ướt đẫm lưng… những kẻ tin vẫn kiên trì đội nắng cầu nguyện hấng giọt mồ hôi như giọt lệ từ trời. Tôi vẫn gọi đó là những “Giọt Lệ Từ Trời Cao” vì Chúa và Mẹ “chạnh lòng thương” khi nhìn thấy đoàn con dưới thế dù lam lũ tất tưởi vẫn đồng thanh cất vang lời kinh với cả tâm tình của trái tim và lòng yêu mến.
Làm sao Chúa và Mẹ không “chạnh lòng thương” khi trước mắt tôi những ông bà cụ lụm khụm nhưng vẫn muốn cùng quỳ dưới đất với con cháu, những đôi vợ chồng trung niên, những cô thiếu nữ và cả những chàng thanh niên đầu xanh tóc đỏ, cùng các em tuổi teen ham bay nhảy lại đang quỳ gối kính cẩn giang tay cầm xâu chuỗi lần hạt thật sốt sắng. Nhìn cảnh tượng đó, ai dám bảo họ không có chiều sâu nội tâm? Ai dám bảo họ không có lòng tin mà đến đây chỉ vì ham vui hay hiếu kỳ? Hầu như trái tim họ đã hòa nhập vào lời kinh đang cùng nhau vang lên lời tạ ơn Thiên Chúa, cảm ơn Mẹ. Chúng tôi cùng nhau suy gẫm từng Mầu Nhiệm của Kinh Mân Côi. Lời kinh được vang lên từ trái tim với tấm lòng yêu mến và tin tưởng. Mỗi mầu nhiệm là hình ảnh cuộc đời của Chúa Giêsu hiện ra trong chúng tôi, đi vào tâm trí và hiện diện trong đời sống. Bây giờ tôi mới thấy ích lợi của việc cầu nguyện lần hạt chung là như thế nào. Tôi có thể hoà nhập cùng mọi người chúc tụng Thiên Chúa và tôn vinh Mẹ trong niềm hân hoan. Niềm tin như được tuôn trào, niềm vui như được dâng cao. Lời kinh ấy không chỉ dừng lại trong ngôi thánh đường Chí Hòa chiều nay, nhưng sẽ theo suốt từng chặng đường đời chúng tôi, hướng dẫn cuộc sống chúng tôi, và giúp chúng tôi biết đặt ý mình trong ý Thiên Chúa như Mẹ Maria…”

Như thế là “Lần Chuỗi bằng Trái Tim” đó em ạ!
Hẹn gặp em trong những lá thư sau.

Người anh em trong Chúa Kitô
Lm. Giuse Trần Đình Long, sss

 
 
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 587 trong 123 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
















 
...................................................
Xin Anh Chị em lắng nghe ca khúc này
để sẻ chia tinh thần Bác Ái
cùng với nhóm Thiện Nguyện Tín Thác


tải xuống       

Video : Sống - Thực Hành Bác ái Năm Thánh Lòng Thương Xót

Bìa Tập San tháng 1 và 2/2016
SỐ ĐẶC BIỆT MỪNG TÂN NIÊN
MỪNG XUÂN NĂM THÁNH